Thursday, August 20, 2015

Bao Nhiêu ???

Bao nhiêu nắng để làm khô đại dương

Bao nhiêu mưa để cuốn trôi xa mạc

Bao nhiêu nhớ để gọi là yêu

Bao nhiêu nước mắt để quên đi quá khứ buồn

Bao nhiêu tiếng cười để đổi lấy niềm vui

Bao nhiêu lời nói để hiểu hết được nhau

Bao nhiêu gục ngã để biết bờ vai ngày ấy là quan trọng

Bao nhiêu thất bại để đổi lấy thành công

Bao nhiêu lần té thì mới biết đứng vững

Bao nhiêu nghị lực để ta mạnh mẽ như xương rồng

Bao nhiêu lần dẫm gai để đặt chân lên thảm hoa hồng

Bao nhiêu con đường để ta đến được đích

Bao nhiêu dại để ta được khôn

Bao nhiêu bài học để đủ cho ta lớn

Bao nhiêu đêm khóc thầm để cạn khô dòng nước mắt

Bao nhiêu cái ôm xiết để xóa nhòa niềm đau

Bao nhiêu cái nắm tay để lấp đầy những khoảng trống

Bao nhiêu chờ đợi để đổi một tình cảm chân thành

Bao nhiêu chân thành để chứng minh cho tình yêu duy nhất

Bao nhiêu thời gian để tình yêu là vĩnh cửu

Bao nhiêu im lặng để biết ta là của nhau

Bao nhiêu đau đủ làm ta quên một người


SẼ CÓ MỘT NGÀY !!

Sẽ có một ngày em chẳng còn yêu anh
Chẳng ngược phố tan tầm hay ngược chiều gió thổi
Sẽ có một ngày em chẳng còn nông nổi
Chẳng vì một người lệ nóng hổi bờ môi
Sẽ có một ngày em chẳng cần đến anh
Chẳng cần ai bên em từng ngày, từng tháng
Sẽ có một ngày, em nhìn về quên lãng
Anh chỉ là một vết lặng mà thôi

Sẽ có một ngày em chẳng nhớ về anh
Mùa gió ấy, em chẳng còn khóc nữa
Sẽ có một ngày, em chẳng còn héo úa
Chẳng vì người chôn giấu nỗi đơn côi
Sẽ có một ngày em chẳng nghĩ tới anh
Nỗi buồn em thả trôi về kí ức
Sẽ có một ngày em chẳng còn đau nhức
Vì một chuyện tình, giờ đã quá xa xôi ...
Sẽ có một ngày, em chẳng muốn bên anh
Con đường ấy cũng không còn chung lối
Sẽ có một ngày, em không còn bối rối
Gặp anh và mỉm cười :" Em sẽ bình yên thôi ! "

ĐỪNG GỌI ANH LÀ "NGƯỜI-YÊU-CŨ " !

ĐỪNG GỌI ANH LÀ "NGƯỜI-YÊU-CŨ!"
Một ngày bất chợt gặp lại anh trên đường, khi em đang tay trong tay với một chàng trai khác, và nếu được hỏi, liệu em sẽ giới thiệu anh là gì?
Là gì cũng được! Nhưng anh mong em đừng gọi anh là “Người-yêu-cũ”!
Những người đã bước ngang qua cuộc đời nhau, để lại những nụ cười và cả giọt nước mắt trong nhau, dù đậm nhạt hay nông sâu, đều không mong một ngày trong mắt người kia, mình trở nên “cũ kỹ” đến nhạt màu!
Ba tiếng “Người yêu cũ” nghe nhẹ bẫng thế thôi, nhưng có thể khi vừa thốt khỏi môi, em sẽ thấy tim mình run lên một nhịp đấy! Bởi lẽ, khoảnh khắc em nói ra ba tiếng đó cũng là lúc em tự nhắc mình nhận ra rằng vậy ra thời gian đã phủ lên chuyện tình của chúng ta một lớp bụi dày của khoảng cách và quên lãng, nhận ra rằng chúng mình không còn là “Người yêu của nhau”, mà trở thành “Người Yêu Cũ” và “Đã từng là của nhau”. Sự phân định ấy nghe sao thật xót xa và chát đắng đến quặn lòng...
Chúng mình có thể đừng để những hình ảnh về những ký ức đã qua trở nên nhạt nhòa như một bộ phim đen trắng, được không? Cứ tưởng tượng ra việc anh và em cười gượng bắt tay nhau trên đường, rồi phải giả vờ cố gắng lắm mới nhớ lại được một chút kỷ niệm đứt nối mờ tỏ về đối phương, một chút kỷ niệm gì đó thật vô tư và không gợi lại chút gì buồn bã hay vấn vương, chỉ để nhắc nhau nhớ về một thời đã qua, để chứng minh rằng tất cả bây giờ đã trôi xa...Thấy sao mà miễn cưỡng, chông chênh thế, sao mà hờ hững, mong manh thế...
Chi bằng nếu có thể, chúng ta đừng gợi thêm cho nhau những day dứt, xót xa về những điều không trọn vẹn, đừng để nụ cười chưa nở trên môi đã vỡ vụn, đừng để một ngày, mình chỉ còn biết thở dài chán ngán và buông đôi ánh nhìn hoang hoải khi vô tình được hỏi về nhau: “Anh ấy à? Anh ấy đã từng là...”. “Cô ấy ư? Cô ấy ngày xưa cũng một thời...” Như vậy thì...buồn và nuối tiếc lắm!
Cuộc đời này chúng ta có thể gặp được bao nhiêu người? Có thể vì bao nhiêu người mà khóc, mà cười, mà yêu đời, mà đau khổ? Vậy nên, tất cả những người từng làm được những điều đó, hãy cố gắng đừng để họ trở nên cũ kỹ hay phai dấu đi trong ký ức của ta. Bởi nếu không, một ngày ta sẽ thấy xót xa, sẽ bất chợt khóc òa vì vô tình mình chẳng còn nhớ họ là ai hết, chẳng còn tìm lại được gì dù là chút dấu vết, để biết rằng ta đã từng yêu như thế nào, đã từng hạnh phúc ra sao, đã từng đổi thay vì bao nhiêu người như thế...
Vậy nên, đừng gọi anh là “Người-yêu-cũ!”. Đừng tự nhủ mình chỉ là những "kẻ-giữ-chỗ” cho người mới đến sau!
Và sau này nếu có gặp lại nhau, xin hãy gọi nhau là “Một-nửa-chưa-vẹn-tròn”, em nhé!

Cảnh giới cao nhất của một con người

Sự phản bội không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là bạn quá để tâm tới chuyện đó. Chia tay không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là hồi ức. Tình yêu đi đến đoạn kết không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là hy vọng.

Bạn luôn nghĩ rằng mình bị tình cảm làm tổn thương, thế nhưng thực ra người có thể làm tổn thương đến bạn, vĩnh viễn chỉ có bản thân bạn mà thôi.

Vậy nên, cảnh giới cao nhất của một con người, không phải là toàn tâm toàn ý để yêu một người, mà là tự mình sống tốt cuộc đời của mình, đừng phụ thuộc vào bất kỳ một ai.

HÃY ĐI TÌM CHÍNH MÌNH TRƯỚC KHI TÌM AI ĐÓ


Chúng ta tự nhủ mình cô đơn, rằng mình cần ai đó bầu bạn, rằng mình cũng muốn được yêu thương và trao đi yêu thương thật nhiều. Nhưng chúng ta quên mất việc đầu tiên và cũng là việc quan trọng nhất. Chúng ta đã tìm được chính mình chưa đã?

Sẽ không ai biết cách yêu thương một người nào khác khi mà họ chưa biết cả cách để yêu thương chính mình. Những người ấy chẳng phải vụng dại, chẳng phải vô tâm vô tình, chỉ là họ chưa học được cách đặt yêu thương đúng chỗ mà thôi. Và vậy đấy, chưa đặt được yêu thương nơi trái tim mình, sao có thể trao gửi yêu thương nơi trái tim người khác?

Sẽ không ai biết cách cảm thông và chia sẻ với một người nào khác khi mà họ chưa biết tự ủi an và chăm sóc chính mình. Đừng vì cuộc đời xô ngang dọc nhiều lớp sóng, tim chùng chình và nhói đau vì vấp ngã, đã vội quay lưng nước mắt ngắn dài, cảm thấy cuộc đời mình đáng chán, mất cả niềm tin vào bản thân. Những người ấy thật tội, và cả thế giới dường như khép chặt cánh cửa với họ. Họ mông lung mong tìm được bàn tay ai đó chìa ra để cho họ nắm lấy, bám víu chút tuyệt vọng cút côi. Nhưng họ cũng cần phải biết, khi vấp ngã, kể cả khi có một ai đó chìa tay ra, thì bàn chân họ cũng cần vững tin bước tiếp.

Có nhiều người vội than thở thở than, trách than số phận hẩm hiu không có ai kiên nhẫn chờ đợi họ, cũng không có ai làm cho họ có cảm giác yên lòng. Họ chạy theo trào lưu, người khác buồn cũng khiến họ buồn, người khác cô đơn cũng khiến họ cảm thấy cô đơn. Họ chỉ vui một niềm vui thoáng chốc, rồi chóng buồn, chóng sợ hãi và tủi thân.

Đừng hỏi tại sao không có một ai đủ can trường và dũng cảm bước vào thế giới sống tẻ nhạt của bạn. Mà nên hỏi tại sao bạn vẫn còn chưa chịu bước ra khỏi cái bóng của mình? Sao bạn còn chưa chán ngấy cuộc sống tẻ nhạt ấy và bắt đầu một hành trình mới: Hành trình đi tìm ấm áp và yêu thương?

Đừng vội vã chạy theo những điều mà bạn cho là thiếu thốn. Phải đặt nền móng bởi những viên gạch đầu tiên, bằng chính đôi tay của bạn, tâm hồn bạn. Bằng yêu thương và dũng cảm, bằng cả sự tự tin và khát vọng sống vun đầy.

Có thể sẽ không sớm không muộn xuất hiện một “ai đó” dành riêng cho bạn. Nhưng bạn có biết không, chỉ khi tìm thấy chính mình, bạn mới có thể tự tin dang rộng vòng tay đón chờ yêu thương từ một “ai đó” khác!

Wednesday, August 19, 2015

Truyện ngắn - Cây Táo

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to :

- Hãy đến chơi với ta hàng ngày nữa đi cậu bé.

- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.

- Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.

Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và cây táo vui lắm:

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai - bây giờ đã là người có tuổi - quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?

- Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.

- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.

- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

- Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.

- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta - cây táo nói trong nước mắt.

- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.

- Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con


Những điều cảm ơn cuộc đời !

1. Thức dậy vào buổi sáng

Đây chính là điều quan trọng nhất trong danh sách này. Cho dù bạn dậy lúc 5 giờ sáng hay ngủ nướng đến 1 giờ chiều (vốn không thuộc buổi sáng nữa), thức dậy đem lại cho bạn cơ hội đối mặt với một ngày mới và mọi điều tốt đẹp sẽ xảy ra trong ngày đó.

2. Bạn có thể cười

Tiếng cười làm giảm căng thẳng, tăng cường khả năng miễn dịch, giảm đau và làm thay đổi thế giới của bạn. Cười chính là liều thuốc tốt nhất.

“Không có gì trên thế giới có thể lan toả nhanh chóng không cưỡng lại được bằng nụ cười và sự hài hước.” - Charles Dickens.

3. Bạn có khả năng đọc

Trên thế giới chỉ có khoảng 84% tổng dân số là biết chữ. Vì thế, nếu chúng ta may mắn không rơi vào 16% còn lại (hơn 1 tỷ người) , hãy biết ơn vì điều đó.

4. Giáo viên của bạn

Chúng ta có rất nhiều giáo viên trong cuộc sống của mình, những người đã bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức vào các bạn. Đó là điều bạn cần phải trân trọng cả cuộc đời. Không cần đợi đến ngày 20/11, hãy cảm ơn thầy cô giáo ngay bây giờ nhé.

5. Bạn có những nhận thức thông thường

Bạn nhận thức được những giá trị, chuẩn mực, logic thông thường của cuộc sống là điều bạn cần phải biết ơn, nhất là khi bạn gặp một người không có những điều đó.

6. Công việc của bạn

Mặc dù có thể bạn không hài lòng về giờ giấc làm việc, lương, hay sếp, bạn cũng cần phải cám ơn vì đã có một công việc, có khả năng để nuôi sống chính bạn và gia đình của mình.

7. Tài năng và kỹ năng

Không phải vì bạn làm được điều gì vĩ đại, mà là với tài năng và kỹ năng của riêng mình, bạn đóng góp được vào công việc, cuộc sống và mang lại lợi ích cho không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người khác nữa.

8. Nhân viên công vụ

Cho dù họ có thể không được dễ chịu cho lắm, nhưng cứ thử tưởng tượng một thế giới không có bưu điện, cảnh sát, bệnh viện, quốc hội, chính phủ... ai sẽ giải quyết mọi việc cho chúng ta đây? Mỗi một nhân viên của nhà nước đang đóng góp sức mình để duy trì cuộc sống bình thường cho xã hội. Hãy biết ơn họ nhé!

9. Cảm xúc của bạn

Sẽ ra sao nếu bạn không còn cảm xúc? Liệu bạn có cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ nếu bạn chẳng cảm thấy buồn nữa? Cho dù tốt hay xấu, cảm xúc đang thêm gia vị vào cuộc sống của chúng ta. Dành thời gian mỗi ngày để trân trọng từng cảm xúc của chính mình và đừng quên chia sẻ cảm xúc cho những người khác. Nỗi buồn sẽ trở nên dễ chịu hơn và hạnh phúc sẽ ngọt ngào hơn nếu có ai đó ở bên cạnh bạn.

10. Bạn có thể nhìn thấy

Mắt người có thể thấy xấp xỉ 10 triệu màu sắc, 10-triệu-cơ-đấy. Cũng như cảm xúc, màu sắc làm cuộc sống của chúng mình sống động và thú vị hơn. Không chỉ có thị giác mà các giác quan còn lại cũng vậy. Hãy cảm ơn khi bạn có thể cảm thấy sự mềm mại của chiếc thảm dưới chân mình, nghe thấy tiếng cười của trẻ thơ, và ngửi được mùi bánh nướng mới ra lò nhé!

11. Bạn có thức ăn

Nếu bạn có thức ăn để ăn, dự trữ trong tủ lạnh hoặc thậm chí một nhà hàng cho riêng mình, hãy biết ơn điều đó. 842 triệu người trên thế giới không có đủ thức ăn để ăn. Khi bạn trân trọng và không lãng phí thức ăn, bạn đang góp phần giúp đỡ những người đang chết đói này đấy.

12. Bạn khoẻ mạnh

Hãy cảm thấy hạnh phúc khi bác sĩ không nhớ tên bạn. Người ta thường thản nhiên với sức khoẻ của mình cho đến khi bệnh tật ập đến. Một trong những cách hay nhất để cám ơn sức khoẻ của mình chính là duy trì tình trạng hoàn hảo cho nó. Ngủ đủ giấc, uống đủ nước, tập luyện và có một chế độ dinh dưỡng lành mạnh để đảm bảo sức khoẻ của bạn luôn nằm trong danh sách những điều bạn biết ơn hàng ngày.

13. Những người bạn thật sự

Bạn có thể có hàng ngàn người bạn trên Facebook, hàng trăm người follower trên Twitter, nhưng có bao nhiêu người trong số đó là bạn thật sự của bạn?

Bạn thật sự mới là những người bạn cần phải cảm ơn vì có họ trong cuộc sống, những người bạn có thể gọi lúc 2 giờ sáng để than thở, những người không phán xét, trung thực và không phản bội bạn. Hãy biết ơn họ và làm mọi điều để duy trì những mối quan hệ tốt đẹp đó!

14. Gia đình

Cho dù bạn có thể gọi bạn của mình là “gia đình”, sẽ không có ai thay thế được những người ruột thịt với bạn. Bố mẹ, anh chị em, ông bà … là những người giúp bạn trở thành con người như ngày hôm nay. Luôn giữ liên lạc với gia đình cho dù bạn có lớn đến đâu, đi xa đến đâu và luôn cho họ biết bạn yêu thương họ như thế nào nhé!

15. Bạn được yêu thương

Hãy nhớ rằng bạn luôn được bạn bè và gia đình yêu thương. Và biết được mình được yêu sẽ giúp bạn vượt qua những tình huống khó khăn, đau buồn nhất một cách dễ dàng hơn.

16. Bạn có nước sạch

Nước là cuộc sống. 783 triệu người trên thế giới không có khả năng tiếp xúc với nước sạch và gần 2.5 tỷ người không có được điều kiện vệ sinh cơ bản, gần 8 triệu người chết hàng năm vì thiên tai và những bệnh liên quan đến nước. Bạn là một trong những người rất may mắn trên thế giới đấy!

17. Bạn có nơi để ở

Cho dù nhà bạn là biệt thự sân vườn hay chỉ là nhà cơ bản, có một chỗ che mưa che nắng là điều bạn cần phải cảm ơn. Hãy nhìn xung quanh đi, có những cụ già vì không có nhà để ở phải co ro hàng đêm ngay giữa mùa đông lạnh giá.

Bạn cũng nên giúp đỡ những người vô gia cư trong khu phố của bạn nữa nhé.

18. Người yêu cũ

Bên cạnh nỗi đau và sự tiếc nuối, người yêu cũ còn để lại cho bạn những bài học để bạn không phạm sai lầm trong mối quan hệ tiếp theo. Có khi, người yêu tương lai của bạn cũng phải cảm ơn người yêu cũ của bạn đấy!

19. Những đấu tranh của bạn

“Trở nên tuyệt vời không hề dễ dàng. Bạn phải đấu tranh và vật lộn trước khi có phần thưởng cao quý nhất. Khi có khó khăn xuất hiện, hãy làm mọi việc để đảm bảo rằng bạn sẽ không hoặc thậm chí không thể thất bại trước những khó khăn đó.” - Sarah Dessen

20. Bạn là người sống sót

Bạn có thể không có nhà, không có một gia đình hạnh phúc, không có những giáo viên tốt chỉ đường cho bạn. Bạn có thể đang thất nghiệp dài hạn, và có những vấn đề về sức khoẻ. Nhưng bằng cách nào đó, bạn vẫn tồn tại đến bây giờ, và đó là bằng chứng rõ ràng nhất cho việc ….

21. Bạn... còn sống

Còn sống nghĩa là bạn vẫn còn có cơ hội có được mọi thứ trong danh sách này!


Chẳng thà...

Người ta buồn vì những kết thúc, nhưng đôi lúc còn buồn hơn bởi những nỗi dùng dằng. Chẳng thà nói rũ sạch là sẽ quên hết đi, chẳng thà lựa chọn bỏ đi là sẽ nhẹ nhàng quay được lưng với quá khứ.

Chẳng thà quặn lòng cấu xé cho tơi tả thương yêu trong một giây rồi những ngày sau cứ thế mỉm cười mà bước tiếp. Chẳng thà đứt gãy thật nhẫn tâm, rồi trả nhau về cho những bình minh an nhiên trước đó.

Chẳng thà như thế, có lẽ sẽ tốt hơn những thứ không biết mình có được phép sở hữu thêm lần nữa hay không.

Hồi ức là một sở hữu chung, nhưng đối xử với nó như thế nào lại là một chọn lựa riêng rẽ. Anh muốn ném đi, nhưng em cần giữ lại. Anh muốn xóa sạch, nhưng em vẫn còn muốn nâng niu…

Đi tiếp bao lâu mới tới cuối nỗi buồn…

Vẫn biết những nhập nhằng sẽ lại làm rách toác tổn thương. Vẫn biết vấn vương sẽ làm buồn thêm những đêm tối tự ru ngủ mình bằng bước chân lạc về những ngày quá vãng. Vẫn biết lãng quên nhau không phải là điều quá khó, nhưng nặng lòng với kí ức quả thực là một nỗi dày vò.

Khi cuộc sống đang yên ả với những ngày không nhau, bỗng nhiên, chỉ một dòng tin nhắn của người - lạ - từng - quen cũng đủ để khiến ta phải giật mình mà thức giấc. Lại còn giữa mùa thu, giữa một đêm u ám. Khi mà một nửa nghĩ mình đủ dũng cảm để dứt khoát bước đi, thì một nửa còn lại vẫn dùng dằng vì sợ cô đơn lúc ra đường mà quên không mặc thêm áo. Đã thế lại chẳng còn được nữa - quyền để ôm nhau…

Có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau… Móc nối, rời rạc, đứt gãy. Rồi lại vô tình vướng vào nhau… Chính chúng ta cũng đang loay hoay không biết đâu mới thực là đoạn đường đúng.

Chữ "duyên" có lúc lại duyên đến bật cười !

Rồi lại chẳng là gì nữa của nhau. Hoặc là một cái gì đó mơ màng không biết cần buông hay cần nắm. Chẳng chạm được vào tim nhưng lại ấm lòng nhau những đêm không ngủ. Chẳng là hai nửa, nhưng lại lững thững đứng giữa ngã rẽ của người cũ và một người từng quen…

Là vì cần nhau nên không đành lòng rời xa. Hay vì những chỗ trống ngày xưa chưa thể tìm được nơi khỏa lấp?

Nhớ, quên, hay lập lờ với những tơ vương mới là công bằng với bản thân để thôi tự làm mình xây xước. Rồi sẽ lại đi đến đâu…

Và đi tiếp bao lâu, mới tới được cuối nỗi buồn ?